964/14 Hương Lộ 2 - Quận Bình Tân - TPHCM 23giờ 05 phút ngày 14 - 05 - 2015.
Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác mệt mỏi bao trùm lên cơ thể.Ngày hôm nay lần đầu tiên từ khi tôi đi làm phải tham dự cuộc họp dài đến như vậy, bắt đầu từ 10h30 đến 2h chiều kết quả cuối cùng là mình không hoàn thành công việc và dĩ nhiên bữa trưa hôm nay tôi phải chịu trách nhiệm.
Nếu tính ra thời gian tôi theo nghề seo này cũng gần được tròn 2 năm với bao thăng trầm, có những lúc chán nản muốn bỏ nghề về làm phụ bố mẹ, nhưng cái lưu luyến tôi lại nhiều nhất đó là sự tiếc nuối khi cái mình theo học cái mà mình đam mê không thể nào thực hiện được. Tình cảm và nhất là công việc mọi khó khăn tôi đều giữ cho riêng mình, nhất là với gia đình tôi không muốn cho bố mẹ và đứa em gái phải lo lắng khi về cả nhà ngồi cùng nhau ăn bữa cơm là thấy mọi chuyện tan biến hết.
Có lẽ điều níu kéo tôi cũng nhiều không kém đó chính là bố mẹ tôi nhiều khi với mức lương ít ỏi tôi có được bố mẹ thường nói vui "thôi về nhà làm phụ bố mẹ đi có khi còn được nhiều tiền hơn con đi làm đó". Nhưng thật sự tôi nhìn thấy sự vui mừng trong ánh mắt của bố mẹ khi thấy con cái theo được cái nghề mà mình đã học.
Nhất là bố tôi, một người không bao giờ thể hiện tình cảm ra bên ngoài cho con cái biết, những yêu thương của bố thể hiện trong công việc để có tiền cho 2 anh em ăn học. Từ khi đi làm tôi và bố trò chuyện với nhau được nhiều hơn, mỗi khi có người hỏi tôi làm gì tôi thấy ánh mắt vui mừng của bố khi nói ra công việc của của con cái.
Kinh nghiệm 2 năm trong đó có 1 năm theo tiền bối trong nghề hiện tại công việc của tôi mới bắt đầu đi vào trong khuôn phép thật sự. đó là điều mà tôi hằng mong ước bấy lâu nay.
Một người tôi vô cùng biết ơn dù chẳng bao giờ nói đó là giám đốc hiện tại cũng là người anh trai cùng quê. Anh là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều từ khi ra trường tới giờ mai kia không biết sẽ ra sao nhưng hiện tại anh vừa là xếp vừa là người thầy và là người tôi phải trả ơn.
Ngày hôm nay cũng là cuộc gọi nói chuyện dài nhất của tôi với Huyền từ khi tết tôi về quê và trở lại Sài Gòn tới giờ. Cũng 4 năm từ khi tôi xa quê mới có dịp trở về và vô tình quen được Huyền khi đến thăm người bạn học cùng cấp 3. Hai chúng tôi đến với nhau khá bất ngờ sau một câu nói đùa của tôi....
Còn nhiều điều muốn nói nhưng dừng thôi vì rất mệt...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét