964/19 Hương Lộ 2 - Quận Bình Tân TPHCM Ngày
10/03/2016 00h - 11p.
Mỗi lúc ghé qua đây là những lúc tâm trạng của bản
thân tôi nặng nề nhất, không thể chia sẻ với ai, không thể viết bất kỳ một
status nào. Chuyện tình cảm, khá lâu rồi tôi mới lại có cái cảm giác trong lòng
ngổn ngang với những cảm xúc của chuyện tình yêu như thế này.
Tôi và em quen nhau được người chị giới thiệu, nói
chuyện khá hợp rồi gặp mặt. Ấn tượng ngày đầu tiên của tôi còn nhớ, em có dáng
người khá đẹp, nụ cười duyện...Buổi gặp đầu tiên là quán cafe Viva trên đường
Thành Thái. Cứ như vậy chúng tôi gặp nhau và chúng tôi đến với nhau. Đúng thật
thì tôi là người yêu em, còn em trong lòng còn là những thử thách.
Bắc và Nam hai vùng miền khác xa nhau về cách sống và
cách suy nghĩ, em ở Trà Vinh còn tôi ở ngoài bắc. Nhưng tình cảm là thứ gắn kết
tôi và em, những lần đi chơi, trò chuyện được ôm em trong vòng tay...một cảm
giác gọi là tình yêu mà khá lâu tôi mới tìm thấy được. Em là cô bé khá ân cần
và nhẹ nhàng, em sinh năm 96 nhưng những suy nghĩ chắc cũng do một phần gia
đình cho em những suy nghĩ khá chín chắn.
Tôi và em cứ như vậy, trong tuần cố gắng sắp xếp thời
gian gặp nhau, ngồi bên nhau ...Thật sự trong tôi là niềm hạnh phúc. Có lần
ngồi ở hồ con rùa tôi có nói với em câu này " có khi nào những nơi anh và
em từng dắt tay nhau đi qua, có ngày anh sẽ phải bước đi một mình không ".
Câu hỏi đó làm cả tôi và em đều nặng im... Tôi ôm em thật chặt với những cảm
xúc em là người thứ 2 bước vào cuộc đời và cho tôi được cái cảm xúc đó.
Cuộc sống, đặc biệt là tình cảm nếu đến quá nhanh và
bất ngờ thì nó rời khỏi tay cũng như vậy. Ngày 14/2 lỗi do tôi, tự bản thân đẩy
cuộc tình của mình đến nông nỗi ngày hôm nay. Ngày hôm đó tôi và em gặp nhau
sau những ngày nghỉ tết, đi chơi xem phim rất vui nhưng sau đó thì thật.... Khi
về nhà em giận tôi. Tôi không nghĩ mọi lại tệ đến vậy, em thay đổi, thay đối
khá nhiều về tính cách và sự quan tâm. Còn vài ngày nữa là tròn một tháng tôi
và em giận nhau, cảm xúc của tôi trong gần một tháng qua nặng nề, mệt mỏi đến
nghẹt thở và tôi biết em cũng như vậy.
Cố đẩy nhau ra xa rồi có quay lại được không ? em lạnh
lùng trong từng tin nhắn, gặp nhau nói chuyện cũng không còn như trước. Tôi cảm
nhận được sự thay đổi, đã rất cố gắng để gắn lại mọi thứ, nhưng hôm nay tôi
nhận ra không thể được nữa rồi và em cũng không còn muốn nắm tay tôi nữa. Thời
gian qua, những cảm xúc nó làm tôi mệt nhoài, đôi khi muốn nói với em "anh
và em dừng lại đi em à"....nhưng em đang trong kỳ thi, vài ngày nữa là em
thi xong... Bản thân tôi cũng suy nghĩ rất nhiều trong suốt những tuần qua và lựa
chọn "Buông tay thôi".
Thời gian hạnh phúc chẳng được bao lâu, vậy mà...nó
làm cho bản thân tôi mệt mỏi, em thay đổi hoàn toàn và không còn trân trọng
tình cảm của anh dành cho em nữa. Vài ngày nữa là anh phải nói điều này, dừng lại để xóa bỏ những cảm xúc ngổn ngang
này. Người anh yêu à !!!
Kết thúc một ngày nữa, với cảm xúc nặng nề như những ngày vừa qua. 00h 46p.
Tạm Biệt, người anh vẫn còn yêu!!!

