964/ 19 Hương Lộ 2 Quận Bình Tân TPHCM - 23h 15 phút - ngày 25/11/2015
Cũng chỉ còn hơn 2 tháng nữa là bước sang năng 2016 rồi, hôm nay ngồi lục lại những bài đăng từ ngày xưa chợt giật mình, vậy là mình cũng đi làm được 2 năm 4 tháng rồi. Thời gian trôi nhanh qua hơn 2 năm quá được gì và mất những gì chưa một lần ngồi lại để suy nghĩ.
2 tháng nữa là tết vậy là chỉ còn hơn một tháng nữa là phải chuyển nhà rồi. Nhớ ngày đầu tiên bước chân vào Sài Gòn được bố tôi đón từ bến xe chặng đường từ bến xe về đến nhà khá xa tôi khá hồi hộp muốn biết được nơi mà bố mẹ tôi ở để kiếm tiền nuôi anh em tôi ăn học như thế nào.
Tôi khá bất ngờ, căn nhà được lợp bằng lá dừa cái mà ngoài bắc tôi chưa bao giờ nhìn thấy, lúc đó tôi thầm nghĩ "sống như thế này, ổn không ? ". Vậy mà thời gian cứ thế trôi một năm sau nhỏ em tôi cũng từ quê vào trong này để ôn thi lại Đại Học, vậy là gia đình tôi sống chung với nhau trong căn nhà lá này.
Nếu những người ở quê không hiểu, hoặc những người chưa từng đi xa làm ăn họ cứ nghĩ rằng vào Sài Gòn thì phải thế nọ thế kia và kể cả tôi lúc ở quê tôi cũng có suy nghĩ như vậy. Khi vào trong này mới hiểu hết được nỗi khổ của bố mẹ. Thời gian đầu tôi chưa quen và cảm thấy rất khó chịu, thời gian cứ trôi tôi yêu nhà lá này từ khi nào không biết.
Tính thời gian thì bố mẹ tôi cũng sống ở nơi đây được 9 năm rồi, tôi thì gần được 5 năm rồi. Vài tháng trước ông chủ nói gần tết phải chuyển đi lấp đất để xây dựng. Thật sự tôi rất tiếc, biết tìm kiếm được nơi nào thoải mái và yên bình như nơi này chứ. Yêu nơi này, Yêu ngôi nhà lá này một cách lạ kỳ.
